Thoát mình khỏi sự dẫn dắt.

Không biết đến giờ, những người cuồng nộ ném đá Dan, ném đá VJ và mấy cô người mẫu đã bình tĩnh chưa?

Sáng nay, khi viết câu hỏi trên để mở đầu cho bài viết này, tôi chợt nhận ra mình sai, đám đông đó có bao giờ bình tĩnh kể cả khi chẳng có gì, chẳng có ai để mà ném đá. Sự cuồng nộ chỉ được nén lại, chực chờ một cơ hội mới để bùng lên lại, đợt sau cao hơn đợt trước theo sự dẫn dắt của một nhóm người nào đó, phục vụ cho mục đích của nhóm đó.

Lại nhớ, hôm qua, tôi nói với chị mình, “Chị đừng dùng câu sai khiến để bảo anh ấy làm việc vì nó không hiệu quả, anh ấy không làm đâu vì nghĩ mình bị sai khiến. Cũng là một câu nói, thế thì thay vì câu sai khiến, chị hãy nói một câu khác làm cho anh ấy phải làm việc mà anh ấy nghĩ rằng mình tự nguyện làm việc trên tinh thần thể hiện bản thân, thể hiện sự đóng góp. Ví dụ: Chị đừng bảo anh, “Anh ra làm giàn mướp đi!” Chị hãy nói, “Anh coi kìa, cái dây mướp leo nhanh chưa, sắp lên tới giàn rồi!” Thế là anh tự động đi kéo dây giàn cho xong vì anh thấy đó là việc cần phải làm nhanh và đó là...việc của anh!” Cả nhà cùng cười. Anh trêu, “Tổ sư con Voi. Đằng nào thì tao...cũng chết!” “Ưm, đằng nào cũng chết, nhưng chết ấm ức và chết mà không biết vì sao mình chết thì rất khác nhau. Đại đa số chết mà không biết vì sao mình chết hoặc ảo tưởng mình chết vì một việc tự mình muốn. Nghịch lý hén? Nhưng sự thật là vậy!”

Câu chuyện hôm qua là một ví dụ cụ thể cho việc định hướng, dẫn dắt, sai khiến người khác một cách rất nghệ thuật. Với đám đông cũng vậy. Không thể nào bảo đám đông làm một điều gì đó, nói một cái gì đó vì đám đông sẽ phản kháng ngay lập tức vì không ai muốn mình bị dẫn dắt. Người dẫn dắt chỉ cần tung ra một dữ kiện càng mập mờ càng tốt, nâng tầm sự việc theo hướng tích cực hoặc ngược lại, kèm theo đó là một câu phán xét càng ẩu càng tốt mang tính cảm thán theo ý đồ mình muốn, xong, đám đông sẽ tự “triển khai” ra và làm nốt phần xé xác còn lại mà không biết mình bị dẫn dắt, vẫn nghĩ mình đang thực hành sứ mệnh cao cả!

Cụ thể hơn là: trước khi phán xét, ném đá một sự việc như vụ VJ đón rước các cầu thủ U23 bằng các cô người mẫu mặc bikini vừa qua, người có tư duy độc lập khi nhìn hình và nhìn sự việc sẽ phải tự đặt cho mình ít nhất một số câu hỏi như sau:
1. Có phạm luật không?
2. Có gây hại cho ai không?
3. Có làm phiền ai không?
4. Có đủ thông tin để phán xét chưa?
Đừng lôi “thuần phong mỹ tục,” “đạo đức” để phán xét một sự việc cho dù việc đó nó trái với cách nghĩ và trái với cái mình mong muốn, trái với cái nhìn quen thuộc của mình. Giả dụ nó trái với cái mình muốn nhưng nó không phạm luật, không gây hại, không làm phiền, không đủ thông tin chính xác thì mình không nên, không thể nhân danh “thuần phong mỹ tục” để phán xét vì “thuần phong mỹ tục” là một thứ hết sức mơ hồ, ảo tưởng. Dựa vào đó, ta sẽ bị dẫn dắt, định hướng mà không biết mình đi đâu trong khi ảo tưởng là mình đang làm điều tốt đẹp: bảo vệ thuần phong mỹ tục, giữ gìn đạo đức sáng ngời!

Hôm nay, ta ở trong một đám đông và nghĩ mình an toàn để ném đá một đối tượng nào đó. Lầm! Vì ngày mai ta có thể trở thành nạn nhân kế tiếp của cái đám đông kia vì một lý do hết sức vớ vẩn. Ta có khả năng phản kháng không? Không nếu không đủ dũng khí. Lời xin lỗi của Dan, VJ là cái gương trước mắt về “sức mạnh của đám đông.” Nó tàn nhẫn, không khoan dung và không có lý trí, sẳn sàng nhân danh đủ thứ để nghiền nát mọi thứ chỉ vì lý do duy nhất: trái mắt, trái suy nghĩ của họ.

Triết lý đường phố !
Website: http://trietlyduongpho.comEmail: This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.
About me
“Hôm nay đầy rẫy những khó khăn, và ngày mai cũng không có điều gì dễ dàng. Nhưng sau ngày mai, mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp.” - Jack Ma.

Đánh giá chung (0)

0 trên 5 sao
Thêm bình luận